“Hí hí hí……” Tiếng vó ngựa lộn xộn dần dần ngừng lại ở trước rừng hoa đào,Hạ Ngạn Quân ngồi ở trên cây liếc mắt một cái liền nhìn thấy gầnhai mươi người hắc y nhân ngồi trên ngựa,nhìn trên mặt mỗi người bọn họđều trùm cái khăn đen để người khác nhìn không ra.
Hắn cười lạnh một tiếng, xoay người phi tới trước mặt đám hắc y nhânkia,“Thì ra là các vị ngưu đầu mã diện, mặt mũi hung tợn sợ dọa ngườingọc thụ lâm phong như ta, cho nên mới che mặt như vậy?
Con ngươi thâm thúy tràn đầy chế giễu nhưng đằng sau vẻ nguội lạnh là nụ cười toan tính.
“Sai lầm rồi, đây là cho ngươi thành oan hồn dưới đất, không biết tìm ai lấy mạng!” Một gã hắc y nhân ở giữa lạnh lùng thốt, mà giọng nóicũng rõ ràng là giả.
“Chậc chậc,nhìn mặt nhận không ra người, không nghĩ tới ngay cả giọng nói cũng nhận không ra người.” Hạ Ngạn Quân lạnh lùng giật giật khóemiệng, xem ra là người quen mới có thể lao lực làm giả như thế.
“Nói nhảm, không cần nhiều lời, hôm nay ta sẽ lấy mạng chó củangươi!” Hắc y nhân ở giữa giơ tay lên, quay đầu lại nhìn đồng bọnnói:“Tiến hành theo kế hoạch, đi!”
Nói xong, mười tên kỵ sĩ vây quanh Hạ Ngạn Quân, mặt khác mười têncòn lại lướt qua bên người Hạ Ngạn Quân tiến vào rừng hoa đào.
Hạ Ngạn Quân nhíu lại mày rậm, chẳng lẽ bọn họ biết Hạ Vũ Lâm ở trong rừng?
Khuôn mặt hắn biến đổi, mà mười người vây quanh hắn cũng đồng thờirút đao hướng hắn, trong nháy mắt mười thanh trường đao từ nhiều nơikhác nhau hướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-tay-ac-nam/28317/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.