Chiếc váy màu vàng nhẹ nhàng và ấm áp, Tô Dao lấy váy ra khỏi hộp đen, đầu ngón tay chạm vào từng lớp vải mềm mại. Đột nhiên bên tai cô văng vẳng câu nói của Chu Vũ Trần trong căn biệt thự xinh đẹp.
“Cô có ngửi thấy mùi máu không?”
“Đây là nơi mẹ tôi đã ngã xuống, khi ấy bà mặc chiếc váy màu vàng xếp tầng, rực rỡ như ánh mặt trời, bà ấy đã dùng thân mình để bảo vệ anh trai.”
“Đã hai mươi mốt năm rồi, từ khi được một viên cảnh sát hình sự nhận nuôi, anh trai tôi chưa từng về lại nơi đây, tôi đoán là anh ấy không dám đi trên con đường này.”
Trên đời không có chuyện trùng hợp như vậy, không có lý gì họ lại chuẩn bị cho cô một bộ váy giống hệt với Hạ Nhã Đàn như thế. Tô Dao thầm nghĩ, Hứa Tiền đã biết cô là ai rồi.
Một cơn gió thổi tới, cả căn phòng như kết băng, Tô Dao cảm thấy toàn thân lạnh toát. Nếu cảnh tượng năm đó được tái hiện, Hứa Tiềm bắn thẳng vào đầu cô trước mặt Trần Ngân Hà và cô cũng sẽ ngã xuống ngay trước mặt anh như Hạ Nhã Đàn. Tô Dao không dám tưởng tượng, liệu rằng Trần Ngân Hà có phát điên khi chứng kiến cảnh tượng đó hay không.
Anh đã trải qua một lần dày vò như địa ngục, khó khăn lắm mới đợi được gió, mặt trời và bầu trời đầy sao, vậy mà lão già điên kia lại muốn đẩy anh xuống một tầng địa ngục sâu hơn. Tô Dao túm chặt chiếc váy trong tay, nếu không phải đây là chiếc váy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972618/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.