Sau bữa sáng, Trần Ngân Hà rời khỏi nhà Hứa Tiểu Uyển, không biết là đi làm gì.
Hứa Tiểu Uyển làm hướng dẫn viên du lịch cho Tô Dao và Hứa Gia Hải, đưa bọn họ tham quan quanh làng, vừa đi vừa nói: “Ở đây ngoài tôi ra thì thân thủ của người nào cũng giỏi, đều biết dùng cung và súng, kĩ năng bắn vô cùng chuẩn.”
Tô Dao giả vờ vô ý hỏi: “Là loại súng săn phải không? Người trong làng cô giỏi như vậy thì chắc hẳn là săn được nhiều động vật hoang dã lắm nhỉ?”
“Tôi không phân biệt được súng, có lẽ những loại đó không phải chỉ dùng để đi săn.” Hứa Tiểu Uyển đi tới vệ đường, nhặt một hộp vỏ đạn dưới đất lên đưa cho Tô Dao: “Đại đa số đều là loại đạn này.”
Tô Dao cầm lấy xem qua, trong đầu đọc ra vài khẩu súng có thể dùng loại đạn này.
Một chiếc xe ba gác chạy vào làng, trên xe chở đầy hoa, được bao phủ bằng một tấm lụa đỏ tươi, hình như là đồ để chuẩn bị cho đám cưới. Xe chạy rất chậm, một cơn gió tạt qua thổi tung góc tấm vải lụa đỏ, lộ ra một cô bé đang nằm ngủ trên ghế. Đứa bé khoảng năm, sáu tuổi, buộc tóc bím hai bên, đang ngủ say như chết, trông như bị bỏ thuốc vậy.
Hứa Tiểu Uyển đuổi theo vài bước, hét to: “Lý Bá, đứa bé này là con nhà ai thế, sau trước đây tôi chưa nhìn thấy?”
Người có tên là Lý Bá quay lại nói: “Con của người bà con ở quê tôi, nhà nghèo quá nuôi không nổi nên bảo tôi mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972617/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.