Edit+beta: LQNN203
Phòng bệnh yên tĩnh đến lạ thường, có thể nghe rõ tiếng thở của từng người, Tô Dao bị giam ở trước người Trần Ngân Hà, anh mới tỉnh dậy được vài ngày không biết sức lực từ đâu ra, cô dùng sức đẩy anh nhưng không đẩy ra được.
Hai người thân thiết đến mức cô phải nghiêng đầu, nếu không môi sẽ chạm vào cổ anh.
Tô Dao vươn tay nắm lấy tay Trần Ngân Hà đang đặt ở eo cô: "Anh buông ra."
Người đàn ông dường như không nghe thấy, càng lấn lướt thêm, ôm cô kéo gần đến trước người mình, rũ mắt nhìn cô, thanh âm khàn khàn: "Đừng nhúc nhích, động đậy lại cương lên đấy."
Tô Dao: "..." Người này bị bệnh một thời gian sao da mặt càng ngày càng dày vậy, chẳng lẽ trong lúc ngủ nằm mơ trộm được công pháp tu luyện thành lưu manh gì?
Tô Dao đỏ mặt, định co chân lại dùng đầu gối đẩy lão lưu manh này ra thì đối phương đã đoán trước được hành động của cô liền giữ chân cô trước.
Tô Dao: "..." Cô chưa bao giờ chịu thiệt thòi trong cuộc chiến với bất kỳ ai.
Tô Dao: "Anh là bệnh nhân, tôi không thể động thủ với anh, tôi nhường anh đấy."
Người đàn ông hơi cúi xuống, dán môi mình lên tai cô, gần đến mức gần như chạm vào tai cô: "Tại sao đêm qua không tới?"
Hơi thở ấm áp phả vào bên tai cô, Tô Dao cảm thấy nửa khuôn mặt mình sắp bị thiêu cháy: "Anh buông ra trước đi, từ từ sẽ nói cho anh biết, được không?"
Người đàn ông bất động thanh sắc, hiển nhiên là không hài lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972561/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.