Edit+beta: LQNN203
Mười phút trước, Trần Ngân Hà ở trong phòng mở mắt ra, một người máy đang ngủ, người máy còn lại đang canh anh với chiếc đèn ngủ trên đỉnh đầu.
Sau khi anh tỉnh dậy, người máy đang ngủ cũng thức dậy, rót cho anh một cốc nước sôi để nguội, còn người máy đèn ngủ thì đem đèn chỉnh sáng lên và rót cho Trần Ngân Hà một cốc nước chanh.
Hai người máy tranh sủng đưa cốc nước đến trước mặt Trần Ngân Hà, Trần Ngân Hà lấy cốc nước sôi để nguội uống một hớp, nhấc chăn ra khỏi giường.
Anh không biết mình đã ngủ bao nhiêu ngày, hai ba ngày, hoặc có thể hơn.
Nó chẳng là bao lâu đối với anh, thật tốt khi có thể tỉnh dậy và vẫn còn sống.
Trong phòng không có cửa sổ, khắp nơi đều có máy móc thiết bị lạnh lẽo, đến nơi thoáng khí cũng không có.
Anh quen rồi, ra khỏi giường, đi vòng quanh phòng rồi quay lại giường, giọng khàn khàn: "Thất Thượng."
Thất Thượng là người máy rót nước đun sôi để nguội đã tranh sủng thành công: "Tiên sinh, anh có yêu cầu gì?"
Trần Ngân Hà dựa vào đệm dựa: "Thời gian."
Thất Thượng đáp: "Hai giờ sáng."
Một người máy khác sợ mình bị chủ cho ra rìa nên vội vàng chạy tới, trên tay cầm một màn hình điện tử, trong đó ghi lại tất cả những khách đã đến phòng bệnh thăm anh kể từ khi Trần Ngân Hà được đưa vào khu này, bao gồm cả thời gian đến thăm và thời gian ở lại.
Động thái này rõ ràng đã thu hút sự chú ý của Trần Ngân Hà, anh nhìn chằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972560/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.