Từ hôm được ông nội chỉ điểm, Lâm Phong cũng không hấp tấp nữa, mà im lặng theo dõi lão ta.
Hắn bây giờ rảnh rỗi, lại bắt đầu công việc cà thơi của mình, Lâm Phong nhấn vào điện thoại bàn, giọng nói ngọt ngào bên đó vang lên:
“Nhân viên yêu quý ơi. Ông chủ của em muốn uống cà phê nóng.”
Đan Tâm nghe thôi cũng thấy rợn người, nàng rút kinh nghiệm mấy lần trước hỏi lại thật kỹ: “Ông chủ, anh muốn uống cà phê nóng bỏ sữa hay đen ạ?”
“Hmm, tôi muốn uống cà phê đen.”
Đan Tâm cúp máy, sau đó cầm ly cà phê đen nóng hổi đi vào, đặt lên bàn làm việc cho Lâm Phong:
“Cà phê đen của anh đây.”
Lâm Phong cầm lên uống một ngụm, rồi lại để xuống than thở: “Nóng quá, đi làm cho nó nguội.”
Cái tên khó ưa này, vậy sao lúc đầu không bảo vậy đi. Đan Tâm nghiến răng chửi thề trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn vui vẻ cầm lấy cà phê đi ra ngoài.
“Cà phê nguội của anh đây ạ.”
“Ừm.” Lâm Phong nhận lấy định uống một hơi, nhưng đắng quá anh lại đặt xuống bàn: “Đắng quá, bỏ thêm ít đường vào đi.”
“Anh rãnh rỗi không? Lúc đầu bảo muốn uống đắng bây giờ lại muốn ngọt, anh hành hạ tôi ít thôi!” Đan Tâm tá hỏa không nhịn được chất vấn.
Lâm Phong mỉm cười điềm đạm nói: “Tôi không rãnh, lúc đầu tôi bảo là cà phê đen, chứ đâu nói là không được bỏ đường, em đây là sơ suất chẳng phải do tôi.”
Lâm Phong ngang ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-cam-bay/3414484/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.