Lâm An vội tránh mắt đi như bị điện giật.
Mẹ Lâm lại nói thêm gì đó với Từ Tân, nhưng anh đã chẳng còn nghe rõ nữa. Trong đầu chỉ quanh quẩn tua đi tua lại mãi lời ‘giải thích’ mới vừa rồi của người kia, không cách nào nghĩ khác đi được.
Chỉ là một bữa ăn bình thường đến không thể bình thường hơn, không lâu lắm, kết thúc trong mấy câu chuyện dông dài mẹ Lâm kể.
Nhưng bữa cơm này Lâm An ăn mà lòng ngổn ngang. Ngồi cùng nhau, Từ Tân trái lại có vẻ hết sức thoải mái tự nhiên.
Vài phút sau, mẹ Lâm nhanh gọn dọn bát đũa đứng lên trước. Bàn ăn trống trải chỉ còn hai người bỗng rơi vào im lặng khác hẳn lúc trước.
Từ Tân cũng đã không còn vẻ chuyện trò vui vẻ như lúc nói chuyện với mẹ Lâm nữa. Hắn im lặng ngồi, Lâm An cũng cúi thấp đầu ngồi im theo. Anh cũng muốn tìm cơ hội nói dăm ba câu, nhưng mấy lần lời đến khóe môi lại nhịn không nói nữa.
Đột nhiên, giọng Từ Tân vang lên ở bên cạnh.
“Bữa cơm này không tính nhé.”
Lâm An không phản ứng kịp, quay sang nhìn hắn. Thấy ánh mắt anh đầy vẻ hoang mang, Từ Tân không nhịn được bật cười, đánh mắt về phía mấy đĩa thức ăn còn dư lại trên bàn, rồi mới lại lên tiếng giải thích cho rõ, “Tối thứ Năm tuần trước thầy Lâm chính miệng hứa rồi mà.”
Nói xong nhướn mày, giọng mang theo ý trêu đùa, “Sao hả, thầy Lâm? Bận quá nên quên rồi hả?”
Lâm An liếc nhìn sang, trong ánh nhìn chằm chằm của đối phương, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ri-sat/527941/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.