Tiếng hét này suýt chút nữa đã khiến cho Lý Dục Thần bật cười.
Đám người Đông Doanh bị tiếng hét của Ngưu Nhật Thiên làm sợ mất hồn, tất cả đều dừng lại, chỉ có kẻ cầm đầu là không thay đổi vẻ mặt, gã ngẩng cao đầu, bước lên bậc thang.
"Tiểu nhân Chisana, đại diện cho Amaterasu hoàng đế bệ hạ và Mitarai Jange đại nhân, đến đảo Cửu Long làm sứ giả. Xin cho hỏi, ai là Lục đảo chủ?"
Chisana nhìn Lục Kính Sơn và Lý Dục Thần đang ngồi song song trên ghế vài lần.
"Là tôi."
Lục Kính Sơn nói: "Cậu có chuyện gì?"
Chisana nhìn xung quanh, phát hiện không có ghế dành cho mình thì nhíu mày nói: "Tôi là sứ giả của thượng quốc, mấy người tiếp đón tôi ở một nơi như thế này, có phải là quá bất lịch sự rồi hay không?"
"Thượng quốc?" Lục Kính Sơn cười mỉa: "Một Đông Doanh nhỏ bé đã trở thành thượng quốc từ khi nào thế hả? Một đống rác mới tới thì có."
Lý Dục Thần cố nín cười.
Anh biết, trăm năm trước sư huynh Lục đã xuống núi, cũng đã từng trải qua cuộc chiến tranh tiêu diệt gần một nửa thế giới.
Mặc dù không tận mắt chứng kiến, nhưng cũng có thể tưởng tượng được, sư huynh Lục và các kiếm sĩ Đông Doanh chắc chắn đã trải qua vô số lần giao tranh sống mái.
Cũng chính vì đã giết chóc quá nhiều lần lại chứng kiến thảm cảnh chốn trần gian, cũng vì thế mà sư huynh Lục mới tẩu hỏa nhập ma, cuối cùng bị sư phụ phế bỏ tu vi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3741253/chuong-1392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.