Anh mỉm cười lắc đầu: "Adam, nếu anh muốn học đạo pháp, tôi có thể mài giũa giúp anh, nhưng tôi không thể làm sư phụ của anh được."
"Tại sao?"
"Bởi vì chúng ta là bạn mà!"
Adam hơi sững sờ, sau đó vui vẻ cười lớn.
Tạ Lâm cũng rất vui mừng, đệ tử có một người bạn như vậy, tất nhiên cũng khiến người làm sư phụ là ông cũng thấy hãnh diện.
Đồng thời ông cũng rất khâm phục Lý Dục Thần, coi Adam như một người bạn, nhìn kiểu gì cũng thấy là anh đã hạ cái tôi xuống để kết bạn.
Đổi lại nếu là một người có tư tưởng truyền thống bảo thủ hơn một chút, chắc chắn sẽ nói là không có phép tắc, làm đảo lộn vai vế.
Chẳng trách Thiên Đô có thể đứng vững ở vị trí đầu tiên trong Tiên Môn, chỉ riêng phong thái và lòng rộng lượng này thôi, đã không có người thường nào có thể sánh bằng rồi.
Hồi đầu, Lý Dục Thần định đưa Adam về Hòa Thành, nhưng nghĩ lại, Hòa Thành không phải là nơi chuyên dùng để tu luyện, chỉ có thể tiến bộ trong những việc vụn vặt, dù rằng đây cũng là chính đạo, nhưng dù sao anh ta cũng là đại đệ tử của Trung Phu Quan, cuối cùng vẫn phải quay về Loset, không thể ở mãi tại Hòa Thành mà tu tập từ từ được.
Vì vậy anh cho ra một ý nghĩ, quyết định đưa Adam đến đảo Cửu Long, giao cho sư huynh Lục Kính Sơn.
Ngoài ra, anh cũng định đưa Joyce đến đảo Cửu Long.
Tuy Thái Dương Thánh Giáo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3736472/chuong-1377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.