Lý Dục Thần khẽ cau mày, nhưng anh không né tránh Xà Bích Yên.
Đây chỉ là một bà lão bình thường, thân hình mập mạp, làn da khô ráp, lưng còn hơi gù.
Đứng cạnh với Khuất Hồng Hạc có thành tựu tu hành, tiên phong đạo cốt, sẽ không ai nghĩ rang bọn họ là vợ chồng.
Lý Dục Thần cũng cảm thấy rất khó hiểu, cho dù là hồi trẻ Xà Bích Yên rất xinh đẹp, thì với thái độ làm người của Khuất Hồng Hạc, làm sao có thể không rời bỏ bà ta đến tận bây giờ được cơ chứ?
Nếu như Khuất Hồng Hạc thật lòng yêu bà ta, thì cho dù tư chất của bà ta có hơi kém đi chăng nữa, dạy bà ta một vài thuật dưỡng sinh, ăn vài viên đan dưỡng nhan, duy trì dung mạo sống đến trăm tuổi cũng không thành vấn đề. Tại sao bà ta trông lại khổ cực già nua như vậy?
"Tiên nhân à! Tôi biết ông ta ở bên ngoài đã làm rất nhiều chuyện xấu, sớm muộn gì các ngài cũng tìm đến trừng phạt ông ta. Nhưng tính mạng của hơn nghìn người làng Xà chúng tôi, toàn bộ đều phải dựa vào ông ta mà sống! Ông ta chết rồi, mọi người đều sẽ phải chết theo đấy!"
Xà Bích Yên khóc lóc kể lể.
“Bà đang nói gì vậy, kể rõ ràng ra xem nào."Lý Dục Thần nói.
“Nhà họ Xà chúng tôi mắc phải một căn bệnh kỳ quái, cho dù là nam hay nữ, mỗi khi tới mùa đông, đều sẽ trở lên bi thương một cách khó hiểu, khóc lóc không ngừng. Cho dù có khóc mù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3720492/chuong-1324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.