"Không có bằng chứng thì là giả mạo!" Ông Trọng giơ kiếm trong tay lên: 'Mạo xưng hoàng tộc, xông vào cấm địa, giết!"
"Giết!" Mười vạn âm binh hô lên theo lão ta, âm thanh rung trời chuyển đất.
Nếu không phải là võ giả Tông Sư trở lên hoặc có tu hành, chỉ một tiếng "Giết" này thôi cũng đủ khiến người ta kinh sợ vỡ mật, hồn phi phách tán tại chỗ.
"Khoan đất" Châu Khiếu Uyên hét lớn một tiếng.
Đột nhiên ông ta rút kiếm trong tay ra, tay trái quệt lên lưỡi kiếm, một vệt máu dài chảy dọc theo thân kiếm xuống, tụ lại thành giọt máu ở mũi kiếm.
Châu Khiếu Uyên lắc cổ tay, giọt máu trên mũi kiếm bắn ra, thẳng đến vệ chỉ huy sứ Hiếu Lăng Ông Trọng.
Ông Trọng đưa tay ra, giọt máu rơi vào lòng bàn tay lão ta.
Lão ta nhìn giọt máu trong lòng bàn tay tan ra, ngẩn ra một lúc, đột nhiên lật người xuống ngựa, quỳ một gối xuống đất, nói: "Vệ chỉ huy sứ Hiếu Lăng Ông Trọng, bái kiến điện hại"
Tiếp theo, vị tướng quân trên con ngựa kia cũng nhảy xuống ngựa, quỳ một gối xuống đất nhưng tiếng nói của gã đã bị tiếng nói của đám âm binh quỳ rạp xuống đất phía sau át mất.
"Bái kiến điện hại"
Lý Dục Thần thở phào nhẹ nhõm, xem ra coi như đã qua được cửa ải này.
May mà có Châu Khiếu Uyên ở đây, nếu không có mười vạn âm binh này cản đường, muốn xông qua quả thực không dễ dàng.
Châu Khiếu Uyên hiển nhiên cũng có chút căng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659911/chuong-1294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.