Khi rời khỏi núi Bạch Đầu, Lý Dục Thần cảm thấy trái tim của bản thân trống rỗng.
Anh lấy con hạc giấy ra, rót vào một chút thần niệm, tường thuật lại từ đầu đến cuối những chuyện đã gặp phải ở đây, thổi một hơi tiên khí, con hạc giấy hóa thành một con chim xanh rồi bay vào đám mây.
Nhưng anh lại đổi ý, triệu hồi con chim xanh trở về rồi rửa những thần niệm ở trên đó đi.
Lý Dục Thần khẽ thở dài một hơi rồi bước vào trong hư không.
Chỉ một lát sau anh đã về đến Ngô Đồng Cư ở thành phố Hòa,
Mã Sơn và Tra Na Lệ đã về thành phố Hòa trước anh một bước, cho nên mọi người cũng đều đang tha thiết mong chờ anh trở lại.
Nghiêm Tuệ Mẫn là người nôn nóng nhất, vừa nhìn thấy Lý Dục Thần liền hỏi: “Dục Thần, sao rồi, đã tìm được hồn phách của Mộng Đình chưa?”
Lý Dục Thần nhìn thấy trên đầu Nghiêm Tuệ Mẫn có vài sợi tóc bạc trắng, từ trước đến nay người mẹ vợ này của anh vẫn luôn chăm sóc bản thân rất tốt, khi đi cùng với Lâm Mộng Đinh, trông bọn họ rất giống chị em, nhưng chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, bởi vì lo lắng cho sự an toàn của con gái mà bà ta đã lộ rõ dấu hiệu của tuổi già.
Chao ôi, thật đáng thương cho tấm lòng của bố mẹ trong thiên hạ!
“Mẹ yên tâm đi, đã tìm thấy hồn phách của Mộng Đình rồi” Lý Dục Thần nói
Nghiêm Tuệ Mẫn cuối cùng cũng buông bỏ nỗi lo lảng, nở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659869/chuong-1252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.