Cô gái ngây người đứng bên đường, sợ hãi nhìn anh.
Bỗng nhiên cô ấy hét lên một tiếng, vứt bông hoa vô tận trong tay rồi quay người bỏ chạy như bay.
Lý Dục Thần kinh ngạc, cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới nhớ ra, mình suýt chút nữa đã vào Hoàng Tuyền, quần áo trên người đã bị không gian xé thành tro bụi:
Anh mới thấy mình quá lỗ măng nên làm cô gái sợ hãi
Có lẽ cô gái này chỉ giống Vưu Hinh thôi.
Nhưng không phải dân làng thôn Bạch Thần đã chuyển đi hết rồi sao?
Cô gái này ở đâu ra?
Anh đang ngẩn người thì trong thôn ùa ra một đám dân làng, tay cầm cuốc và liềm hung hăng đi tới, ồn ào la hét gì đó.
Lý Dục Thần vội vàng đưa tay ra, bông hoa vô tận mà cô gái vứt đi bay lên, cánh hoa tách ra hóa thành một bộ quần áo trắng bao phủ lấy anh.
Mọi người chạy đến trước mặt anh, đều dừng lại, ngơ ngác nhìn anh.
Cô gái cũng ở trong đó, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Một người đàn ông trung niên nói với cô gái vài câu bằng tiếng địa phương, giọng điệu trách móc.
Mọi người cười ồ lên một trận.
Cô gái thấy tủi thân nên che mặt khóc thút thít.
Người đàn ông trung niên bước ra, nhìn Lý Dục Thần từ trên xuống dưới vài lần rồi nói vài câu bằng tiếng địa phương
Lý Dục Thần không có tâm trí để phân biệt đối phương đang nói gì, lúc này anh vô cùng kinh ngạc, bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659868/chuong-1251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.