“Sao lại nói lại là một tên họ Lý?”
Lý Dục Thần vừa có chút giật mình lại vừa cảnh giác nhìn ông ta.
Thực lực do Âm Vô Tà biểu hiện ra ngoài quá mức khủng bố, vừa rồi ông ta chỉ khẽ chỉ tay trong không trung một cái mà đã khiến không gian xung quanh trở lên méo mó, khiến anh phải lấy kiếm Huyền Minh ra thì mới có thể miễn cưỡng ngăn chặn được.
“Người cuối cùng tiến vào cũng họ Lý.” Âm Vô Tà nói.
“Cũng họ Lý?” Lý Dục Thần giật mình hỏi: "Khi nào?”
“Thế thì tôi không nhớ rõ được. Nơi này là cấm địa U Minh, không có mặt trời mọc, mặt rời lặn, cũng chẳng có xuân hạ thu đông, tôi nào có biết được thời gian?”
“Không đúng, ông nói dối!”
“Sao tôi lại nói dối được?”
“Nơi này không có xuân hạ thu đông, không có mặt trời mọc, mặt trời lặn, ngay cả thời gian người cuối cùng tiến vào cách đây bao lâu mà ông cũng không biết thì sao ông biết bản thân đã canh giữ ở đây ba nghìn năm?”
"Là do người đó nói cho tôi biết! Ông ta nói cho tôi biết rất nhiều chuyện thú vị, còn giúp tôi tính toán ngày tháng thì ôi mới biết bản thân đã canh giữ ở nơi này ba nghìn năm.
“Người đó tên là gì?"
“Tên á... để tôi suy nghĩ một chút... hình như tên là Lý.. Vân Hoa, đúng rồi, tên là Lý Vân Hoa”
“Lý Vân Hoa?! tìm của Lý Dục Thần đập loạn: “Ông ấy đâu?”
“Đương nhiên là đi đến Minh giới rồi” Âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659864/chuong-1247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.