“Nối nghiệp của ông?” Lý Dục Thần kinh ngạc nói: "Nối nghiệp gì của ông?”
“Canh giữ nơi này cho đến khi có người nối nghiệp tiếp heo xuất hiện” Âm Vô Tà nói.
“Tại sao phải canh giữ nơi này? Bên trong có cái gì?" Lý Dục Thần hỏi
Âm Vô Tà ngồi khoanh chân trên mặt đất, ngẩng đầu lên nhìn Lý Dục Thần một cái, khuôn mặt tái nhợt đến mức gần như trong suốt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Cậu không biết nơi này là nơi nào?"
"Không biết"
“Vậy cậu vào đây làm gì?”
“Nếu bí cảnh đã được mở ra thì đương nhiên người có duyên đều có thế tiến vào”
"Bí cảnh?" Âm Vô Tà cười haha: " Cậu quay đầu nhìn cho kỹ đi”
Lý Dục Thần quay đầu lại, nhìn thấy phía trên hai cánh cửa cao lớn kia có khắc bốn văn tự cổ xưa
[Quỷ thần cấm hành]
Bốn chữ, dường như bốn chữ này có một loại lực lượng thần bí đang quanh quẩn ở trên đó, khiến cho người ta cảm thấy kính sợ.
Lý Dục Thần có một loại cảm giác quen thuộc khó hiếu, như thể đã từng nhìn thấy bốn chữ này ở đâu đó.
Anh đột nhiên sửng sốt, cảm thấy có gì đó không thích hợp, hỏi:
“Quỷ thần cấm hành, khẩu khí lớn thật đấy! Chỉ là có phải cái cửa này lắp ngược tồi không? Viết chữ ở bên trong thì có ích gì, người ở bên ngoài cũng không thấy được."
Âm Vô Tà nói: "Cậu cảm thấy tôi canh giữ nơi này là để cho người ở bên ngoài như các cậu tiến vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659863/chuong-1246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.