Thân ảnh của Lý Dục Thần lóe lên một cái, ẩn mình vào hư không ngay trước khi hai người đó lên đến đỉnh núi
“Ơ, hình như vừa nãy tôi nhìn thấy ở đây có người mà.” Một người trong số họ nói.
“Chắc cậu hoa mắt thôi, ở đây trống trải như thế này, ngay cả chó còn không lên được thì làm gì có ai?” một người khác nói.
Người trước đó vẫn không yên tâm, đi nhìn một vòng khắp xung quanh.
Địa thế ở nơi này cao, toàn bộ đều là đá trơ trụi, nhìn một cái là nhìn được cả bốn xung quanh, quả thực không có chỗ nào đế trốn thì lúc này mới cảm thấy yên lòng.
Hai người cùng nhau nhìn về phía mặt hồ.
“Tông chủ nói rất có thể bí cảnh sẽ được mở ra, bảo chúng ta phải quan sát cẩn thận, ngàn vạn lần đừng để người ở phía đối
“Cậu nói thật sự có bí cảnh sao?”
“Truyền thuyết về bí cảnh Bạch Sơn đã được truyền lại nhiều năm như vậy, có lẽ là sự thật chăng. Nếu không thì hôm qua tông chủ cũng không khẩn trương đến như vậy."
“Trận sét đánh ngày hôm qua kì lạ thật đấy! Tôi đã luyện khí nhiều năm như thế mà vẫn không lên được."
“Tông chủ còn không lên được, cậu là cái gì?”
“Chúng ta cứ nhìn chằm chằm ở chỗ này sao?”
“Chắc chắn phải nhìn chăm chằm rồi. Sư phụ đã nói, tông chủ đã chuẩn bị đánh chiếm ngôi làng nhỏ ở dưới chân núi để làm căn cứ cho Hoa Lang Đạo của chúng ta rồi. Nói không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659848/chuong-1231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.