“Thành thân?” Lý Dục Thần ngơ ngác nhìn Ô Mộc Thiếp: "Chúng ta?"
“Đúng thế, chúng ta!" Ô Mộc Thiếp nói.
“Nhưng...” trong lòng Lý Dục Thần chợt lóe lên một tia sáng, anh lắc đâu đã thành thân rồi”
“Tôi biết, cô ấy tên là Mộng Đình phải không?"
Ô Mộc Thiếp mỉm cười, lắc lư cái eo thon thả đến ngồi ở trước bàn đá, chống tay lên cảm và nhìn anh một cách trìu mến.
“Tôi chính là Mộng Đình đây!”
Lý Dục Thần chỉ cảm thấy cực kì choáng váng.
khoảnh khắc đó, anh đã không còn phân biệt được người phụ nữ trước mặt là Ô Mộc Thiếp hay là Lâm Mộng Đình nữa, hay cả hai người vốn thật sự là cùng một người.
“Không! Không không!" Anh dùng sức lắc đầu thật mạnh: “Gô là Ô Mộc Thiếp! Cô không phải là Mộng Đình! Bọn họ đã dùng hồn phách của Mộng Đình để đánh thức cô!”
“Vì thế tôi vừa là Ô Mộc Thiếp và cũng vừa là Lâm Mộng Đình!" cô ta nói: "Một người là người mà anh yêu nhất ở kiếp trước, người còn lại lại là người mà anh yêu nhất ở kiếp này, hiện giờ cả hai người đều đang ở đây, lẽ nào anh sẽ không thích nữa sao?”
"Tôi..."
Những cảnh tượng vừa quen thuộc vừa xa lạ lại thoáng hiện lên trong đầu Lý Dục Thần
Anh nhìn thấy cờ quạt trải rộng khắp nơi, che phủ cả bầu trời, nhìn thấy ngựa sắt kiếm vàng, cuồn cuộn như suối, nhìn thấy rồng rắn trỗi dậy, quái thú hoành hành, nhìn thấy kiếm khí ngang dọc, tiên phật đây trời...
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659843/chuong-1226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.