Ba Kỳ Lan đang tựa lưng vào vách động nhìn anh với vẻ mặt kinh hãi.
“... Tôi chính là trời, trời là tôi, giết hết tất cả những người làm trái đạo trời trên thiên hạ! Giết! Giết! Giết! Giết! Giết! Giết! Giết!”
Khi Lý Dục Thần niệm xong chữ giết cuối cùng, trên trời liền hiện lên một tia sét khổng lồ màu đen.
Không sai, là màu đen.
Tia sét đó còn đen hơn cả màn đêm, như thể nó đã hấp thụ toàn bộ ánh sáng ở xung quanh, thậm chí ngay cả âm thanh cũng đều là màu đen.
Tia sét xé nát cả không gian
Biển hoa bao la trên núi khô héo ngay lập tức, cây cối nhanh chóng biến mất, để lộ ra những tảng đá núi cân
Lý Dục Thần đứng ở trên một tảng đá lớn, tay trái ôm Vưu Hinh còn tay phải cầm một thanh kiếm màu đen.
Ba Kỳ Lan kinh hãi hét lên: "Trời ơi! Lời tiên trí của người thành sự thật rồi! Ác ma! Ác ma đến rồi!"
Anh ta quỳ xuống mặt đất đầy sỏi đá vụn rồi bắt đầu cầu nguyện với bầu trời.
Một lưỡng kiếm khí màu đen lao đến làm cho cơ thể của Ba Kỳ Lan bị đánh thành từng mảnh.
Chỉ còn tiếng cầu nguyện của anh ta vẫn còn vang vọng ở trong gió.
Mặt của Lý Dục Thần phủ đầy sự lạnh lẽo, sát khí vây quanh người anh, nếu như lúc này có một cái gương thì anh đã có thể nhìn thấy khuôn mặt lạnh như tiền của bản thân, giữa lông mày còn mang theo một chút phiền muộn như thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659842/chuong-1225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.