Còn mắt của Chúc Long có thể đoạt hồn, bảo sao Hướng Văn Tình cảm thấy nơi nào bị ánh đèn chiếu vào không gian nơi đó sẽ đông cứng, hồn phách đều bị khựng lại.
Nếu thực sự là đèn Chúc Long Cửu Âm thì Hướng Văn Tình phải cảm thấy may mắn rồi, may mà đạo hạnh Long Bà Ba Dục không cao, lại tu luyện tà pháp, nếu không chỉ bằng ngọn đèn này thôi cũng đủ đoạt hồn phách của Hướng Văn Tình, hoặc luyện hóa cô ấy trong ngọn lửa đèn rồi
"Vì vậy cô không cần phải nản lòng đâu, dưới sự chiếu sáng của ngọn đèn thần này, cô có thể kiên trì lâu như vậy thì thực lực của cô đã vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi rồi, con đường lên trời đó rốt cuộc là nơi như thế nào, đúng là khiến người ta phải mơ ước!"
Long Bà Ba Dục nhìn cô ấy, lộ ra vẻ bi thương như thể đang thương tiếc cho cái chết của cô ấy vậy.
"Đáng tiếc, một người phụ nữ xinh đẹp như cô tu luyện đến cảnh giới như vậy, hẳn là không dễ dàng gì nhỉ? Nhưng không sao, cô sẽ có thể trở thành người hầu của Na Già, đó cũng là vinh quang vô thượng!”
Long Bà Ba Dục cười lớn, tiếng cười như Phật như ma, vang vọng khắp bờ sông Mê Kông.
Đột nhiên, trên mặt ông lộ ra một tia kinh ngạc, tiếng cười đột ngột dừng lại.
Long Bà Ba Dục quay người lại, đứng ở cửa Thần Điện nhìn về phía tây.
Trên bầu trời xuất hiện một lưỡng sáng đen, đen kịt như thể màn đêm vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659812/chuong-1195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.