Ngọn đèn đầu tỏa ra ánh lửa xanh u ám như mắt của dã thú trong đêm đen.
Người ta thường nói dầu cạn đèn tắt nhưng ngọn đèn này dường như có nguồn đầu vô tận vậy.
Nhưng Hướng Văn Tình thì đã thực sự đến lúc đầu cạn đèn tắt rồi
Cô ấy vốn tưởng pháp lực của mình có thể chống cự thêm vài ngày nữa nhưng cô ấy đã đánh giá thấp nơi này.
Sức mạnh của ngọn đèn này rất ổn định, không có dấu hiệu cạn kiệt. Trong khi đó, sức mạnh ẩn chứa trong tượng Tà Thần chín đầu trên đỉnh đầu cô ấy thì ngày càng tăng lên, như thể Tà Thần đang ngủ say. đang được đánh thức.
Ánh sáng của kiếm Thất Tinh dần yếu đi.
Hướng Văn Tình cuối cùng cũng bắt đầu hơi tuyệt vọng.
Cùng lảm chỉ có thể chống đỡ đến khi trời sáng, cô ấy phải nghĩ ra cách trước khi trời sáng thôi, nếu không pháp lực không còn, trận pháp kiếm Thất Tinh sẽ mất hiệu lực thì cô ấy sẽ nhanh chóng bị đám thi thể và âm lĩnh xung quanh nuốt chứng.
Bên ngoài Thần Điện, Long Bà Ba Dục lưng còng bước trên những mảnh vỡ đổ nát, đi trong ánh trăng.
Ông đi đến trước bức tượng Phật đã bị phong hóa, đang chìm trong cỏ dại. Mặc dù bức tượng Phật chỉ lộ ra một nửa người nhưng vẫn cao hơn Long Bà Ba Dục thấp bé một cái đầu.
Long Bà Ba Dục ngẩng đầu nhìn đầu Phật, khuôn mặt ông đen đúa, gầy gò và đầy nếp nhăn, dưới ánh trăng trông như phủ đầy nhựa đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659811/chuong-1194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.