Lý Dục Thần vui mừng khôn xiết, hỏi: “Tiền bối biết bà ta ở đâu sao?”
Pháp Đế Mã có chút kỳ quái nhìn anh, nói: "Ô Mộc Thiếp là thuật sĩ rất cổ xưa, truyền thuyết về bà ta đã có từ hơn ngàn năm trước, có lẽ đã ngã xuống từ lâu rồi. Người cậu muốn tìm, là bà ta à?”
Lý Dục Thần cũng không bất ngờ, vì nghỉ thức tế hồn Lâm Mộng Đình rất giống với nghĩ thức triệu thần nào đó.
Thứ bọn họ triệu hồi hiến nhiên không phải thần linh thật sự, nhưng nếu đó là một vị đại năng đã ngã xuống thì rất có thể.
"Không giấu gì tiền bối, hồn của bạn gái tôi đã bị cướp đi, trước mắt có thể xác định chuyện này có liên quan đến Ô Mộc Thiếp. Rất có thể người kể vị của Ô. Mộc Thiếp định dùng nghĩ thức nào đó đánh thức bà ta."
“Ra là thế” Trong mắt Pháp Đế Mã lộ ra sự tiếc hận: “Vậy có khả năng linh hồn bạn gái cậu đã không còn nữa. Theo ta biết, trong vu hồn thuật đúng thật là có cách mượn hồn hoàn xác, linh hồn được mượn tất nhiên phải được tẩy luyện lại, dù vẫn còn đó nhưng cũng không phải người ban đầu. Nếu không thì không phải là mượn hồn hoàn xác, mà là mượn xác hoàn hồn”
“Mặt khác, loại pháp thuật này vô cùng phức tạp, lại phạm vào Thiên Đạo, nên xác suất thành công rất thấp, thông thường chỉ là ước muốn đơn phương của người thi pháp, vô cớ tạo thành sát nghiệt. Ô Mộc Thiếp là người tỉnh thông vu thuật, sau này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659809/chuong-1192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.