Cô gái này, chắc cũng chỉ mới mười mấy tuổi thôi, còn chưa dậy thì xong, phải chịu sự tra tấn vô nhân đạo nhưng cô lại bình tĩnh như thế, kiên cường như thế, nội tâm cô phải lương thiện đến đâu, phải dịu dàng thế nào, trong sáng ra sao chứ!
"Em không cần phải đến thiên đường, anh giúp em" - Lý Dục Thần nói.
Cô gái nhìn anh, như là có hơi không tin, lại như đang nhìn kỹ sự chân thành của anh.
Lý Dục Thần bị cô nhìn đến có chút hoảng hốt không giải thích được, đây là điều anh chưa từng thấy trước đây. Dường như dưới ánh mắt cô gái này, mọi điều tăm tối đều không thể che giấu.
"Anh không thể bảo đảm tất cả ác quý trên đời đều chết đi, nhưng anh bảo đảm sẽ giết sạch lũ ác quỷ nơi này, anh không thể bảo đảm mọi người tốt trên đời đều được cứu giúp, nhưng anh bảo đảm sẽ cứu hết những người tốt chốn đây, anh không thể bảo đảm toàn bộ hoa anh túc trên đời sẽ không nở hoa, nhưng anh bảo đảm trên mảnh đất này, nhất định sẽ không còn cây anh túc nào mọc lên nữa”.
Anh nhìn vào đôi mắt cô gái, chân thành nói.
Bỗng nhiên, cô gái cười nhẹ, nói: "Được".
Lý Dục Thần nhẹ nhàng thở ra, như được Thiên Đạo ban quyền, kéo tay cô gái, cùng nhau rời khỏi doanh trại.
Mới vừa ra đến bên ngoài, doanh trại phía sau liền ầm ầm sụp đổ, bụi mù bay đầy trời
Một đội lính tuần tra đi vẽ phía này, chiếu đèn pin vào bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659802/chuong-1185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.