"Ai là Mục Khôn?”
Vừa bước vào, Mã Sơn đã lớn tiếng hỏi. Khi nói, anh ta nhìn thắng vào Mục Khôn, bởi chỉ có tên này không căm súng, rõ ràng là ông chủ ở đây.
"Các người là ai?" Mục Khôn nghe Mã Sơn nói tiếng Hoa, nhíu mày, cũng dùng tiếng Hoa ngọng nghịu hỏi lại.
Mã Sơn gật đầu: "Xem ra ông chính là Mục Khôn rồi."
Mục Khôn nhíu mày, từ lúc nghe tiếng súng nổ ở sân trước, đến khi ba người xuất hiện ở đây, ông ta chỉ nói được hai câu. Chỉ trong vài giây, họ đã vượt qua hai sân, thậm chí vận động viên chạy nước rút trên thế giới cũng chưa nhanh như thế.
Hơn nữa, ngoài hành lang có người của ông ta canh gác, trên mái nhà cũng có lính gác. Nhưng bọn họ không hề có động tĩnh, chứng tỏ đã bị xử lý rồi.
Ông ta không thể hiểu nối, họ đã làm thế nào.
"Các người tìm tôi làm gì?"
"Dẫn chúng tôi đi gặp tướng quân." Mã Sơn nói.
Mục Khôn thở phào một hơi, tưởng họ là khách hàng tới mua hàng, lạnh lùng cười nói: "Tướng quân không phải muốn gặp là gặp được đâu. Các người từ đường dây nào tới? Mang bao nhiêu tiền đến đây?”
Những người mua hàng tới trước không vui, giận dữ nói: "Mục Khôn, từ bao giờ người mới cũng có thể tùy tiện tới mua hàng vậy? Bây giờ các người ở Tam Giác Vàng làm ăn cũng bất chấp luật lệ thế à?"
Mục Khôn buông tay nói: "Chúng tôi làm ăn, chỉ xem ai cho nhiều tiền, ai có thiện chí."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659788/chuong-1171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.