Hoàng Đại Sơn ngẩng đầu lên, chiếc đầu nhỏ nhìn Diêu Tam Tỷ, nói: “Tam Tỷ, chớ sợ, chỉ là bề ngoài thôi mà, chúng ta thật lòng yêu nhau. Em yêu linh hồn của anh thì sao phải để ý vẻ ngoài của anh như thế nào chứ!”
Diêu Tam Tỷ ngừng khóc, nhìn ông ta qua kẽ ngón †ay, im lặng ba giây rồi òa khóc: “Ôi chao, sao em lại bị một con chồn như anh lừa mất thân thể chứ, em chết quách đi cho rồi!”
Hoàng Đại Sơn nghe thấy tiếng Diêu Tam Tỷ gào khóc, vội vàng vẫy đuôi một cái, một cơn gió nổi lên †rong sân, đóng sập cửa miếu lại. Cơn gió vẫn tiếp tục thổi quanh quẩn trên mặt sân chứ không tan đi, ngăn cách âm thanh ở trong này với bên ngoài.
Lý Dục Thần cười nói: “Mấy tháng nay pháp lực của ông tiến bộ nhanh đớ”.
Hoàng Đại Sơn dập đầu nói: “Đây đều là nhờ công cậu chỉ bảo”.
Lý Dục Thần “hừ” một tiếng: “Nhưng tôi không hề dạy ông lừa người khác!”
Hoàng Đại Sơn vội vàng nói: “Thưa cậu, tôi thực sự không cố ý lừa Tam Tỷ. Chỉ là tại Tam Tỷ quá đẹp mà thôi!", nói đoạn, ông ta còn liếc mắt nhìn Diêu Tam Tỷ, kêu lên: “Tam Tỷ, em xem em đó, em xinh đẹp như vậy, sao lại tới chỗ của anh làm đạo cô làm gì! Em đi làm người mẫu, làm ngôi sao chẳng phải là tốt hơn nhiều hay sao”
Diêu Tam Tỷ khóc nhỏ lại, sẵng giọng gắt: “Em đâu có đẹp như vậy chứ? Nếu như em có thể làm ngôi sao, làm người mẫu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659379/chuong-759.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.