Quản lý Trương sợ giật mình, không hiểu tại sao 'Trần Văn Học bỗng nhiên như biến thành người khác. Dù sao ông ta cũng chỉ là quản lý của câu lạc bộ, đâu dám gọi điện cho Trần Định Bang.
“Ôi, tôi không dám, nhưng anh sử dụng dịch vụ, tôi thu tiền, đây là chuyện đương nhiên, đường đường cậu chủ Nhà họ Trần, cũng không thể ăn uống quyt chứ?”
“Yên tâm, tôi đã sử dụng dịch vụ, sẽ không thiếu của ông một đồng”, Trần Văn Học cười nói.
Quản lý Trương cứ cảm thấy nụ cười của Trần Văn Học ẩn chứa điều gì.
“Gậu Trần, là cậu nói đấy nhé?”
“Là tôi nói”, Trần Văn Học gật đầu: “Tôi còn có người bạn sắp đến đây, ông sắp xếp cho tôi một phòng riêng đi”.
Quản lý Trương do dự một lúc, nói: “Được, nhưng mà cậu Trần, tôi phải nói trước, nếu không có tiền thanh toán, tôi chỉ đành báo cảnh sát”.
Trần Văn Học lạnh lùng hừ một tiếng. Đương nhiên anh ta biết, báo cảnh sát mà ông ta nói không phải là báo cảnh sát thật, mà là ám thị anh ta, một khi chuyện này truyền ra ngoài, có thể sẽ khiến anh ta thân bại danh liệt.
“Nếu ông có gan, bây giờ có thể đi báo luôn”, Trần Văn Học nói.
Quản lý Trương càng lúc càng không đoán được rốt cuộc Trân Văn Học đã gọi cứu binh gì đến, cậu ấm thế gia như này, nếu không phải người đứng phía sau đó cứ muốn hại anh ta, quản lý Trương tuyệt đối không có gan đắc tội.
“Gậu Trần, bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659143/chuong-523.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.