Quản lý Trương nói rất thong thả chậm rãi, thậm chí còn có ngữ khí chế nhạo.
“Đương nhiên rồi, cậu Trần là ai chứ, chúng ta biết rất rõ, nếu là số tiền nhỏ, tôi trực tiếp miễn phí cho cậu cũng được, nhưng số tiền lớn như vậy, tôi cũng không có quyền, hay là, tôi gọi điện cho cấp trên của chúng tôi xin cho cậu?”
Đương nhiên Trần Văn Học biết quản lý Trương đang từ chối, gọi điện xin ý kiến gì chứ, chỉ sợ là sớm đã xin ý kiến rồi, nếu không làm sao đột nhiên lại trở mặt?
Lư Cương nói: “Được rồi được rồi, chẳng phải là thanh toán thôi sao, mỗi lần đều là Văn Học mời, hôm nay để
Trương Tiểu Vũ cũng nói: “Để tôi, để tôi, bao nhiêu tiền”. “Một triệu bảy trăm tám mươi ngàn”, quản lý Trương bình tĩnh nói một câu, dường như đang nói một đồng bảy xu tám vậy.
Lư Cương và Trương Tiểu Vũ sợ giật mình, ngón tay vừa mở app trả tiền trên điện thoại liền cứng đờ.
“Bao nhiêu? Ông nói lại lần nữa đi!”
“Một triệu bảy trăm tám mươi ngàn”, quản lý Trương nói lại lần nữa: “Đây còn là đã chiết khấu theo thẻ hội viên bạch kim của cậu Trần rồi”.
Lư Cương và Trương Tiểu Vũ đều nhìn thấy vẻ lúng †úng trên khuôn mặt của đối phương, sau đó nổi lên cơn giận.
“Một triệu bảy trăm tám mươi ngàn, vãi! Sao các người không đi cướp đi?”
Trần Văn Học cũng rất bực mình, cũng không phải lần đầu anh ta đến câu lạc bộ Bá Tước Đông Phương này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659142/chuong-522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.