Edit: Tròn
Beta: Cải Trắng
Chương 5:
Giang Nghiên rũ mắt nhìn cô, làn da gần trong gang tấc đẹp không tì vết, xương quai hàm tinh xảo.
Cố An nín thở, cẩn thận dán băng cá nhân lên vết thương, rồi tỉ mỉ đè bên góc băng keo xuống.
Dù cách một lớp băng cá nhân nhưng nhiệt độ cơ thể anh vẫn có thể truyền đến đầu ngón tay cô.
Cô thu tay về nhanh như bị điện giật, giấu ra sau lưng, nắm chặt thành quyền.
Một lúc sau cô mới nhớ ra mục đích chính mình đến đây, tay kia đưa cơm hộp cho anh, tay ở sau lưng nhẹ siết: “Em không biết anh thích ăn gì, cho nên chỗ này có đủ. Anh thích ăn thịt có thịt, thích ăn rau cũng có luôn. Nếu không thích thì còn cơm gạo tẻ… Đúng rồi, vết thương tuyệt đối không để dính nước nữa nha!”
Nhà họ Giang nhiều đời phục vụ quân đội, chỉ có đời cha Giang Nghiên khăng khăng làm theo ý mình đi kinh doanh.
Gây dựng công ty bận tối tối mũi thế là từ nhỏ anh đã sống cùng ông nội. Ông nội Giang cả đời sống trong quân đội, cách dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc. Kêu đau chứng tỏ yếu ớt nên kể từ lúc ba tuổi đã không cho anh kêu. Kêu là ăn đánh.
Ở biên giới điều tra ma túy ba năm, lăn lê bò lết giữa mưa bom bão đạn, đạn lên nòng thì sống chết mặc kệ.
Mà bây giờ chỉ một vết thương nhẹ, ở trong mắt cô bé mới tới vai anh giống như là một chuyện rất nghiêm trọng.
Giang Nghiên khẽ cười, lúm đồng tiền hằn vết, đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rat-muon-hon-anh/454116/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.