Edit: Tròn
Beta: Cải Trắng
Ngày hôm sau, Cố An vừa bước vào phòng học đã thấy đại diện các môn bắt đầu thu bài tập.
“Cố An, bài thi toán của cậu đâu?”
“À, đây.”
Cô cúi đầu, mở ba lô hình Spongebob ra.
Bài thi toán kẹp thẳng băng trong sách giáo khoa. Khi cô mở bài thi ra, đập vào mắt là phần đề đạo hàm, bên cạnh có lời giải, nhưng đó không phải chữ cô.
Ngòi bút anh đi từng đường cứng cáp, thong thả vẽ lên từng nét chữ.
Tối hôm qua, Giang Nghiên ngồi bên cạnh cô, dùng đôi tay thường bóp cò súng viết công thức đạo hàm cơ bản nhất, từ các bước tính đạo hàm đến ứng dụng cụ thể.
Giọng lạnh như băng lại lười biếng, nhưng cũng không có chê cô ngu ngốc, khác một trời một vực với người chú ma quỷ của Giang Ninh.
Người gì đâu như một robot học cứng ngắc!
Hôm nay vẫn muốn giống hôm qua quá đi!
“Đi lấy nước không?” Giang Ninh giao bài tập xong, cầm ly nước của mình đứng dậy. Cố An tỉnh người, cầm ly giữ ấm màu xanh da trời đuổi theo, “Đi.”
Đang là giờ đến trường buổi sáng nên trên hành lang người đến người đi, có nữ sinh tụ tốp ba tốp năm lại dựa bên cửa sổ nói chuyện.
“Mọi người nghe gì chưa, Khương Bình lớp bên cạnh tối qua ra khỏi nhà xong không thấy về, người nhà tìm khắp nơi không thấy, còn phải chạy đi báo cảnh sát.”
“Chuyện như nào đấy?”
“Không biết nữa. Phụ huynh sắp điên rồi. Chủ nhiệm lớp của cậu ấy cũng đi theo tìm người, bạn cùng lớp lần lượt bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rat-muon-hon-anh/454115/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.