" Em à, ngày ấy là cái ngày mà tôi nhớ mãi. Tôi ghi sâu kỉ niệm ấy vào trong tim mãi cho tới bây giờ vẫn chưa phải mờ? Em bao giờ cũng vậy. Hấp ta hấp tấp, rồi cả đời bị trói buộc bên tôi sướng chửa? Ôi... Nhớ lại em hồi đấy là tôi lại xao xuyến một nỗi đau cô độc. Giá như bây giờ em vẫn bên tôi..."
***
Hôm đó khá là nắng. Những tia nắng rọi qua tán lá cây soi xuống mặt đất hong khô những vũng nước mưa từ tối qua. Cứ như là mẹ thiên nhiên đang tức giận với con người mà trừng phạt ta bằng cái nóng thiêu đốt này đây. Tôi giờ này vẫn đang rảo bước dưới sân trường như mọi khi. Qua mua cái bánh mì ăn cho đỡ đói rồi đi bộ về nhà.
Hôm nay tôi cũng chưa thấy em đâu.
Tôi nhớ lại hôm qua, nhẩm chắc hẳn nào em cũng sẽ xuất hiện với bộ dạng mà chả ai ngờ tới rồi khen tôi đẹp trai. Tôi không phủ định điều đó nhưng có vẻ em hơi quá.
Tôi ngồi vào chiếc ghế hôm qua em và tôi ngồi sau khi em "cưu mang" tôi, ghế ngồi này tôi thấy rằng đối với em, nó khá là gắn bó. Vị trí của chiếc ghế là ở cánh gà bên trái, xung quanh có hai cây cau cảnh trường trồng đã khá lâu. Cây lùn và thấp bé nhưng cũng khá đẹp mắt. Trước mỗi cây cau là một bức tượng hình con cá heo, hay một con ngựa,... Chỗ ngồi khá râm mát không có ánh nắng rọi vào.
Tôi nhớ lúc đó tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ra-di-roi-moi-biet-toi-that-su-yeu-em/2134735/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.