" Em biết không, bảo bối của tôi? Tôi và em gặp nhau là do duyên số gán ghép đôi ta. Anh không thường xuyên nói những câu sến súa như thế này, nhưng nó là thật. Ông trời bất công thật em nhỉ? Tôi bắt đầu thấy sự hiện diện của em lớn hơn bất cứ ai khác. Và trong thâm tâm tôi, chả có ai khác cả. Ngược đời thật đấy nhỉ? Con trai phải là người nói, nhưng người nói lại hầu hết là em. Tôi thấy sao xấu hổ quá..."
***
Hôm đấy được về sớm, tôi và thằng bạn cùng nhau đi xuống sân trường như thường lệ. Nhìn ngang ngó dọc, tôi không thấy em đâu. Một tiếng thở dài vọt ra từ miệng tôi, tôi cười nhẹ. Lúc đó tôi cứ nghĩ là mình cười bởi vì không có em cản chân, nhưng bây giờ tôi mới nhận ra nụ cười lúc đó của mình lẽ ra phải là nụ cười cô độc vì không có em chứ nhỉ?
Được về sớm, tôi và thằng bạn rủ nhau ra sau trường đá bóng. Hôm đó khá đẹp trời, nên chúng tôi chơi khá lâu. Tôi chơi tới khi mồ hôi vã ra như tắm.
Sao hôm nay không có em, tôi đột nhiên thấy trong tim bỗng có một khoảng trống. Tôi cứ mãi nghĩ về em nên không né kịp cú bóng của thằng bạn. Quả bóng đập thẳng vào bụng tôi đau điếng.
Quá đau đớn, tôi ngã quỵ xuống. Tôi vòng tay ôm lấy bụng, thằng bạn tôi sốt sắng chạy tới. Nó trách móc tôi hôm nay chơi chả ra cái thể loại gì.
Trời trở nắng. Những tia nắng chói chang rọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ra-di-roi-moi-biet-toi-that-su-yeu-em/2134734/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.