Từ thôn trước đi ra vẫn đều là cánh rừng nhỏ hoặc đồng ruộng, tựa hồ không xóc nảy như trên núi, cảnh sắc cũng không quỷ bí như vậy. Cũng chẳng biết đã đi bao lâu, ta chỉ biết ánh rạng đông nơi đường chân trời lại ẩn ẩn ló dạng, như một tấm lụa mỏng màu vàng nhạt vô biên vô hạn, nhuộm mãi đến một đầu khác của ngọn núi.
Băng qua một khu rừng hoang sơ, rốt cuộc nhìn thấy một thôn nhỏ, nhưng thôn này mang đến cảm giác không hề mộc mạc như thôn trước, chỉ tới gần đã cảm thấy mùi dân tộc nồng nặc hất vào mặt. Tường gỗ nhà sàn loang loang lổ lổ kề non cạnh nước và cánh cửa mất đi độ sáng bóng, cùng với những con đường đá phiến bị tiểu thương gánh hàng giẫm đến nhẵn bóng, đều nói cho mọi người biết niên đại lâu đời của chúng.
Giữa lầu gác là một con đường cổ hẹp dài mà quanh co dùng đá phiến lót thành, trong ánh dương mới mọc, đèn đuốc của nhà sàn lưu lại thuyền bè lui tới trên đà giang; bên khe suối trong tiếng mái chèo và ánh đèn, có rất nhiều cô nương dân tộc thiểu số đứng đó, nhìn xiêm y của họ, ta chợt nhớ hồi nhỏ phụ thân và mẫu thân cùng ra ngoài du sơn ngoạn thủy, sau khi trở về mẹ từng mặc xiêm y như vậy, người nói đó là trang phục của dân tộc Choang, chất liệu rất tốt, đều là vải Choang với gấm Choang dệt và thêu nên, cùng lấy hoa văn tinh mỹ và sắc thái diễm lệ trứ danh, còn có “nhuộm vải hoa bằng sáp” phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quynh-thuong/69381/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.