Mùa xuân Trường An rất đẹp, không cần quá nhiều từ ngữ để miêu tả, chỉ đơn giản là đẹp, đẹp một cách bình lặng.
Lục Tuấn nhìn cây đào trước cửa Thái Tử Phủ đã bắt đầu nở hoa, lòng dâng lên chút cảm xúc không thể nào nói rõ.
Mùa đông năm đó đã vô tình thay đổi cuộc sống của hắn, đem hắn từ hoang mạc mênh mang đến Trung Nguyên cẩm tú hoa lệ, không biết đó là may mắn hay bất hạnh, không biết là điềm lành hay điềm dữ, chỉ biết là, bắt đầu từ lúc đó, số phận của hắn đã buộc chặt với con người nhẹ nhàng như nước kia rồi.
Đứng ở cửa, hắn có chút lo lắng. Biết nỗi đau đó có thể lấy đi nhân mạng, biết người đó đã phải chịu đựng thống khổ thật lâu. Có lúc hắn từng nghĩ, đối với Lý Uyên mà nói, đứa con này đến tột cùng có bao nhiêu ý nghĩa? Lẽ nào thật sự như người kia nói, y cũng chỉ là một quân cờ mà thôi? Bắt đầu từ năm ấy theo chủ nhân đến Trung Nguyên, trên đường về gặp gỡ người nọ, hắn lần đầu tiên biết được, một người, lại có thể mỹ lệ đến vậy.
Hắn lẳng lặng nghĩ, tiếu ý tràn trên mặt.
Hắn còn nhớ rõ, ngày đó khi đang trên đường trở về Đột Quyết thì gặp được y, nháy mắt bị choáng ngợp, hắn kinh ngạc hồi lâu. Trưởng công tử của Đường Quốc Công có ánh mắt nhẹ nhàng, có trái tim quyết tuyệt, là một thanh niên vô cùng tuấn mỹ, dưới vòng tay cường tráng của chủ nhân, y giãy dụa trong vô lực, mà một chủ nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyet-tuyet/4360896/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.