Buổi sáng.
Kinh thành.
Trong khách sạn, trong một căn phòng.
"Tiểu Đổng, có thể giúp tôi chải đầu một chút được không?"
"Hả? Chải đầu? Tôi đâu có biết?"
"Cũng là chải giúp tôi thôi, hai tay tôi với không tới phía sau, một tay thì không có biện pháp chải, cậu giúp tôi một chút?"
"Vậy... được rồi..."
"Cảm ơn, tôi muốn được gọn gàng chỉnh tề đến gặp chị tôi, chị Hàn rất để tâm, nếu thấy tôi lộn xộn, chị ấy sẽ rất lo lắng"
Thì ra là như vậy, hèn chi xuống máy bay liền muốn đi mua quần áo muốn đi tắm.
Đổng Học Bân lý giải, theo Chung Lệ Trân cùng nhau vào phòng vệ sinh, dọn cái ghế cho cô ấy ngồi ở trước gương mặt.
Chung Lệ Trân sau khi làm khô tóc, bắt đầu loay hoay làm kiểu tóc, dùng một kiểu tóc rất mới rất phức tạp, hai tay giữ lấy đồ kẹp tóc, "Có thể."
Đổng Học Bân mượn kẹp tóc cố định cho cô ấy, "Như vậy được không?"
Chung Lệ Trân nhìn vào cái gương một chút, thoả mãn gật đầu, "Có thể."
Tuy rằng kiểu tóc có chút rườm rà, không dễ chải, nhưng sau khi làm xong vẫn là vô cùng đẹp.
Bất quá lực chú ý của Đổng Học Bân hiển nhiên không được đầy đủ trên kiểu tóc của cô ấy, đứng ở phía sau Chung Lệ Trân, hắn hầu như cúi đầu là có thể thấy áo sơmi trong áo dài của Chung Lệ Trân, sau đó cũng có thể thấy một đạo nhũ câu dưới cổ áo sơmi, hai luồng trắng bóng bên trong rõ ràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-tai/2851028/chuong-1137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.