Vài ngày sau.
Chạng vạng, trong nhà.
Tan tầm về nhà Đổng Học Bân liền vào phòng bếp bận bịu bếp núc, đem tất cả các đồ ăn vừa mua ở siêu thị về, làm vài món ăn, bưng từng đĩa, từng đĩa ra bàn, sau đó nhìn đồng hồ, lấy chén bát, chuẩn bị đâu ra đấy để chờ vợ mình về.
Leng keng, leng keng.
Chuông cửa nhất thời vang, Đổng Học Bân phải đi mở cửa, “Không phải nói bảy giờ về nhà sao?”
Ngoài cửa là khuôn mặt của Tạ Tuệ Lan, “Có cuộc họp đột xuất nên về muộn một chút, trong phòng có gì thơm như vậy? Làm món ăn ngon cho em sao?”
“Đều là đồ ăn mà em thích ăn đó”.
“Vẫn là chồng em tốt nhất, ha ha”.
"Vậy thì mau vào thay giày rồi đi ăn thôi”.
“Được, để em uống ngụm nước lấy lại hơi đã”.
“Uống nước canh trước đi, anh múc rồi, nhân lúc đang còn nóng thì uống thôi”.
Không bao lâu sau, hai người đã ngồi ở trên bàn ăn, Đổng Học Bân liên tiếp gắp rau cho cô, “Nếm thử xem tay nghề anh thế nào, mấy ngày hôm nay đơn vị có nhiều việc bận rội, luôn phải tăng ca đến hơn tám giờ mới về, vẫn chưa có thời gian nấu cho em một bữa cơm, hôm nay nhàn rỗi, làm một chút, thử xem tay nghề của anh có tiến bộ hơn chút nào không, anh vừa rồi cố ý gọi cho mẹ một cuộc điện thoại, món canh này là do mẹ dạy anh từng bước từng bước một, hương vị hẳn là không tồi”.
Tạ Tuệ Lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-tai/2850697/chuong-973.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.