Tống Nhất Viện điều chỉnh lại hơi thở hổn hển, trợn mắt với anh, "To gan rồi đấy nhỉ?"
Vũ Đại Cẩu cọ cọ người cô làm nũng, "Ừ hứ.."
Tống Nhất Viện không thèm để ý đến anh, "Đi vào."
Vũ Nghị lại nắm tay cô.
Tống Nhất Viện trợn to mắt, không thể tin được, "Vũ Đại Nghị, anh được voi đòi tiên đấy à?"
Vũ Nghị tủi thân, "Vốn là được nắm mà." Đây là tay của vợ anh, anh được quyền nắm.
Tống Nhất Viện bất đắc dĩ, "Có ai nói không được nắm đâu, chúng ta chú ý chút, mẹ còn ở đây."
"Không cần đâu." Vũ Nghị đáp, "Hồi anh còn nhỏ bố mẹ hôn nhau ngay trước mặt anh đấy."
Tống Nhất Viện mặc kệ, "Hôn cũng đâu cần vội vàng vậy, anh mau ngoan ngoãn cho em."
Vũ Nghị nhìn cô.
Tống Nhất Viện đành phải tiến lại gần hôn anh một cái.
Vũ Đại Nghị vừa lòng rồi.
Hai người mở cửa đi vào, đúng lúc mẹ Vũ bê thức ăn từ phòng bếp bước ra. Mặt Tống Nhất Viện chợt đỏ bừng rồi chạy nhanh vào phòng bếp.
Mẹ Vũ liếc Vũ Nghị một cái, đánh anh thật mạnh, "Làm loạn gì đấy hả?!"
"Yêu vợ con!"
"Không thấy Viện Viện xấu hổ à?" Mẹ Vũ dạy dỗ anh, "Phụ nữ cũng cần mặt mũi, con mà còn làm loạn, mẹ sẽ nhốt con ngoài cửa." Bà lại lườm anh một cái, "Đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn lì lợm!"
"Con biết rồi." Vũ Nghị nhìn mẹ, sau đó đi tìm bố Vũ.
Bốn người lại quây quần ăn một bữa cơm, bầu không khí đã tốt hơn buổi sáng nhiều.
Mẹ Vũ gắp rau rồi múc canh cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-luyen/1795599/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.