Hai người ôm nhau ngủ một giấc vô cùng an tâm.
Sáng sớm ngày hôm sau, dì Triệu gõ cửa phòng bọn họ, Tống Nhất Viện lẩm bẩm một tiếng, cầm bàn tay to của Vũ Nghị che tai lại.
Vũ Nghị chưa mở mắt nhưng vẫn theo bản năng che kín tai Tống Nhất Viện. Anh theo thói quen nhẹ nhàng hôn cô rồi đứng dậy đi mở cửa.
Dì Triệu nói: "Bà chủ đến đây."
Vũ Nghị có phần kinh ngạc, sau đó gật đầu, "Cháu gọi Viện Viện dậy, dì làm bữa sáng trước đi ạ."
Với người già, lúc nào muốn đến thăm con cái thì đến, không cần báo trước.
Vũ Nghị trở lại giường vuốt ve mặt của Tống Nhất Viện, không nói lời nào.
Tống Nhất Viên mở nửa mắt, "Hử?"
"Mẹ anh đến."
Tống Nhất Viện mở to mắt.
Vũ Nghị hôn cô: "Dậy không?"
Dậy không? Có thể không dậy được sao?! Tống Nhất Viện lập tức bật dậy, hơi căng thẳng hỏi: "Sao mẹ lại tới vậy?"
"Tới thăm chúng ta."
Tống Nhất Viện tính thời gian, hình như đã hai tháng không đi thăm bố mẹ của Vũ Nghị, cô rầu rĩ nói: "Quên mất."
Chỉ có ngay tại lúc này Vũ Nghị mới nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt luống cuống của Tống Nhất Viện. Nhưng anh cũng không muốn cô như vậy nên kéo cô về phía mình, "Không sao đâu, cứ từ từ."
Tống Nhất Viện không hề được anh trấn an, ngược lại còn trừng mắt với anh: "Dậy mau dậy mau, người lớn đến còn nằm trên giường thì ra thể thống gì nữa."
Vũ Nghị đi theo cô vào phòng vệ sinh. Hai người cùng nhau đánh răng rửa mặt, Tống Nhất Viện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-luyen/1795598/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.