672.46
"Coi như không thể mở rộng không gian, nhưng một gian của chúng ta có thể chứa them được mấy người." Ninh Lạc lại nghĩ, "Thủ lĩnh cảm thấy thế nào?"
"Thú triều dài nhất là nửa tháng, mọi người có chật một chút cũng không sao." Ninh Lạc hào phóng nói.
Hắc Lang nhìn giống cái như đang tỏa ra vô số thiện ý, cảm giác trong lòng càng ngày càng mãnh liệt. Ninh Lạc là giống cái của Cái Ân, vốn hắn không nên có suy nghĩ này, nhưng mà... Ninh Lạc quá hấp dẫn.
"Được." Hắc Lang đáp lại.
Đường Quả liếc một cái, đầu óc chỉ toàn yêu với đương, có nghĩ đến thành viên bộ lạc có đồng ý hay không? Ninh Lạc nói không chật, một gian có thể chứa được ba năm người, nhưng ở trong đó nửa tháng, chen thêm nữa sẽ lên đến bao nhiêu người?
Chen một chút sẽ không có gì, nhưng chen nhiều chút đến cuối cùng lại biến thành chuyện đương nhiên.
Cô mất hứng quay về chỗ của mình. Chỗ của cô không lớn, để thêm chút đồ vào nữa là chen không đủ, chỉ có thể cho một người bên trong, không cần phải lo có người đến ở cùng.
Thân phận Ngân Hào lại đặc thù, coi như Hắc Lang não tàn cũng không có khả năng để người ta đến sống chung với chàng.
Còn giống cái có nhiều phối ngẫu nữa, khẳng định là chen không nổi.
Tính ra, chỗ có thể chen vào là chỗ của những ngời không có phối ngẫu như Ngải Mạc hay Ngải Y.
Cô muốn xem xem đến khi hai bộ lạc kia chen vào, Hắc Lang sẽ xử lí thế nào. Cô không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-4-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/281870/chuong-644.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.