Mỗi lần Tống Dã ngừng tay, Đường Quả lại đi lên rót nước cho anh, khiến không biết bao nhiêu người thèm muốn.
Cứ là đàn ông ở xung quanh đó, dù kết hôn hay chưa kết hôn, đều cực kỳ ghen tị với Tống Dã.
Nếu như bọn họ có một cô vợ nhỏ xinh đẹp như thôn hoa Đường đứng bên cạnh nhìn họ làm việc, thấy họ khát thì đi ra rót nước, bọn họ sẽ có động lực cực kì.
Chuyện bên này cuối cùng cũng gây chú ý cho Trần Anh,
Cô ta vốn không định đi xem, nhưng người xung quanh ai cũng bàn luận, nên cô ta nhân lúc nghỉ ngơi mà chạy sang chỗ Đường Quả.
Từ xa đã thấy một cô gái xinh đẹp ngồi dưới tán cây chăm chú nhìn người đàn ông đẹp trai nhất trong đám người đang cày dưới ruộng, Trần Anh khinh bỉ trong lòng. Về sau Đường Quả sẽ hiểu, tên Tống Dã này không có gì khác, chỉ là đồ bỏ.
"Nhiều người đang nói sắp khôi phục thi đại học."
Trần Anh lơ đãng nói, "Hoa khôi Đường, vị kia nhà cô gần đây mà... yên một chút ấy, vậy phải cẩn thận. Đàn ông ấy mà, đã muốn chạy là sẽ tìm đủ cách."
Đời trước, cô ta phải xé tài liệu ôn tập của Tống Dã ba lần mới có thể ép tên đó không thi đại học. Về sau dọn nhà đi lại phát hiện ra dưới gầm giường còn có hai phần tài liệu nữa. Cô ta cũng không biết vì sao Tống Dã nghèo như chó thế lại kiếm được lắm tài liệu ôn thi như vậy.
Hoa khôi Đường khá ngây thơ, không giống cô ta, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-3-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/679817/chuong-566.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.