Sau khi thẳng thắn, giữa hai người dường như có chút thay đổi. Thẩm Dĩnh không tránh né Cung Trĩ nữa, cô sẽ mang tài liệu đến trên bàn ghế ở phòng khách, vừa uống cà phê, vừa làm việc.
Có lúc Cung Trĩ đi ngang qua bên người cô, Thẩm Dĩnh cũng sẽ không tránh. Đương nhiên, một số chuyện lén lút, Thẩm Dĩnh vẫn sẽ làm ở phòng mình.
"Em rất hiểu biết về công ty."
Sau một lần trò chuyện, Thẩm Dĩnh hơi phức tạp nhìn về phía Cung Trĩ. Cô phát hiện công việc lớn nhỏ và số liệu trong công ty, Cung Trĩ có thể mở mồm nói ngay, không hề giống như những gì cô nghĩ lúc trước, cho rằng Cung Trĩ chỉ là một người cấp trên nắm cổ phần, hàng năm ăn cổ tức, cho dù quan tâm báo cáo tài chính, cũng sẽ không đặt toàn bộ tâm tư vào công ty.
Đây chỉ là một ít tài sản nho nhỏ Cung gia bỏ ra, có thể nói, chính là một nơi để cho con gái nhà mình xài tiền tiêu vặt.
Thẩm Dĩnh tin tưởng, cho dù là lão gia tử Cung gia, kể cả Cung Dực, cũng sẽ không nghĩ rằng Cung Trĩ lại hiểu rõ sản nghiệp Triều Sinh như vậy.
"Người có thể lười biếng, nhưng không thể để người khác nắm giữ." Cung Trĩ nâng cằm cười ngây thơ với Thẩm Dĩnh.
Thẩm Dĩnh bị nụ cười này làm cho ngây người, ngay sau đó cô nhớ tới Cung Trĩ kiếp trước bị đưa ra nước ngoài mà không hề có sức phản kháng.
Cô gật đầu một cái, cảm thấy Cung Trĩ đa phần là bởi vì trải qua quãng thời gian đó, cho nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-xin-nu-chu-buong-tha-bon-ca-man/500903/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.