“Không được, không thể như thế được.”
“Anh đúng là khác người…”
“Kết quả giám định pháp y là như thế mà.”
Trong tiếng phản đối của mọi người, Tào Vệ Vệ vẫn ngồi im như núi, chỉ có đầu mày chị hơi nhướn lên.
Chị quay sang hỏi Doãn Hạo: “Ý cậu là về khách quan anh ta bị giết, nhưng chủ quan thì nạn nhân Vương Cảnh Bình chủ động muốn chết phải không?”
Mọi người lập tức im lặng.
Doãn Hạo đáp: “Suy đoán từ thay đổi tâm lý của Vương Cảnh Bình trong hai tháng trước khi chết và sự biến mất của 50 nghìn tệ tiền mặt, có thể anh ta đã **.”
Doãn Hạo ngừng lại, Từ Bân chần chừ nói: “Thuê người khác… giết mình à? Vương Cảnh Bình là người nhát gan, không thể tự sát nên tìm người khác giết mình cũng khá phù hợp với tính cách anh ta. Nhưng tại sao lại muốn chết? Một cách phát tiết cảm xúc bị kìm nén quá lâu à? Vì môi trường gia đình quá bí bách? Hay vì thất bại trong tình cảm? Những điều này có thể là nguyên nhân khiến một người muốn chết sao? Nghe hơi khiên cưỡng.”
Doãn Hạo nói: “Thế nên tôi rất tán thành lý thuyết vừa rồi của anh. Chắc chắn có một sự kiện đặc biệt đã xảy đến với Vương Cảnh Bình hai tháng trước, bất kể anh ta tự sát hay bị giết thì điểm này vẫn cực kỳ quan trọng.”
“Từ Bân phải điều tra nhanh lên, tôi sẽ điều thêm hai người giúp cậu.” Tào Vệ Vệ nói xong liền quay sang Doãn Hạo, cười bảo: “Lần này cậu suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thuong/2564290/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.