Tôi cau mày, kịt kịt mũi ngửi, mùi hôi thối như còn phản phất đau đây. Tôi quay đầu lại nói: “Sao em biết được, kia chắc là một cái chăn gấm được thợ kéo làm ra.”
Bạch Dực lạnh lùng quay người nhìn vào cửa sổ nhà kia nói: “Gã đàn ông kia hẳn muốn chết….”
Tôi im lại dõi theo hướng nhìn của anh. Anh quay đầu nhìn tôi kỳ quái, hỏi sao thế. Tôi cười kha kha, khoanh hai tay nói: “Sao hả? Muốn đi xem thử không?”
Anh cũng hơi mỉm cười, hỏi: “Em không sợ?”
Tôi ưỡn ngực, liếc anh thách thức, nói: “Vậy anh đi, em ở lại. Đợi anh làm không xong hãy đến tìm em.”
Anh lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Em muốn góa chồng sao?”
Bình thường, tôi vốn ghét nhất ai nói tôi giống phụ nữ. Đem điểm đó ra trêu chọc thật như đang uy hiếp, tôi liền cau mày nói: “Tai nào của anh nghe là em đồng ý là bà xã anh hử?”
Anh xoa cằm tiến đến gần hơn, tôi liền nhận ra hơi thở nguy hiểm, Anh sửa lại cổ sơmi nhìn tôi mỉm cười nói: “Chẳng phải đêm qua chúng tôi đã động phòng rồi sao? Tất cả trên người em đều là của anh? Thế không phải là bà xã của anh?”
Tôi đẩy anh ra, đỏ mặt lí nhí: “Nhìn cái gì, anh không muốn đến nhà cách vách sao? Còn đứng ngốc nghếch đó làm gì? Đi mau thôi!”
Anh lắc đầu nói: “Bây giờ đừng đi, muốn đi cũng phải vào ban ngày. Gã đàn ông kia đã gấp đến độ ném luôn cái chăn…. Vậy thì… chậc chậc, chẳng có gì cả, đi ngủ thôi, anh giúp em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338909/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.