Tôi suy nghĩ trong vài giây, ngay lúc Bạch Dực muốn bỏ cuộc thì mở miệng nói: “Chuyện không phải là đồng ý hay không, anh đối với em ra sao, em đều biết, em… anh cũng biết mà, em không phải phụ nữ, em biết anh muốn. Em… mẹ nó, tùy anh thôi. Nói chung là em tạ lỗi với ba mẹ em.”
Bạch Dực nắm tay tôi, vô cùng dùng sức. Tôi nhận thấy anh cũng đang lo lắng và mâu thuẫn, nhưng vẫn không buông tay. Tôi nhắm mắt lại, lần đầu tiên tim đập thật dữ dội. Bạch Dực kéo tay tôi ngã xuống giường.
Anh thì thầm bên tai tôi: “Cảm ơn.”
Sau đó tôi cảm thấy toàn bộ thân thể của Bạch Dực đè nặng lên mình, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền như trước….
Sáng sớm hôm sau, tôi thật không biết giờ là lúc nào, vừa mở mắt thì đầu đau tưởng nứt toát ra được. Tôi muốn ngồi lên, nhưng cảm thấy nửa thân dưới như liệt hẳn. Khổ sở bò dậy, phát hiện khăn trải giường và đệm làm thành một đống hỗn độn. Tôi muốn xuống giường, nhưng thắt lưng chỉ cần khẽ động đã đau tưởng chết, không khỏi kêu rên. Bạch Dực quan sát ở phòng khác, mặt mày rạng ngời hỏi: “Dậy rồi? Cơ thể có khỏe không?”
Mặt tôi đỏ lên, trừng mắt, một câu cũng không nói. Anh tránh ánh nhìn của tôi, dịu dàng hỏi: “Thân thể có chỗ nào không ổn?”
Tôi bất giác nhìn xuống, đỏ mặt quay đầu, sau đó gật đầu đáp một câu nhẹ tênh: “Đừng lo”
Anh thấy tôi như thế vội đến bên giường, ngồi xuống nói: “Cơ thể khó chịu lắm à? Cần đi bác sĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338908/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.