Đông chí vừa tròn một năm, tôi cầm trong tay tờ báo của ngày hôm qua và một ly cafe pha sẳn chen lên xe đến viện bảo tàng. Tôi uống hết ngụm cafe cuối, vò nát cái ly, ném vào một thùng rác công cộng. Thằng ranh Lục tử kia nói rất cần tôi làm quản lý tri thức nghiệp vụ, bảo tôi biết nhiều thứ như vậy, không đổi chác họa chăng là ngốc. Thế nên tôi liền nghiên cứu về đồ cổ thời Tống Minh. Chuyện kể ra vốn thế này… lúc ấy, khi Bạch Dực rời đi, tôi một mình về lại trường học, nhưng lại nhận ra tính tình và thói quen sinh hoạt hoàn toàn thay đổi. Điều này khiến tôi hiểu thấu được tâm tình của Bạch Dực khi ấy. Mất một thời gian dài tôi nhất nhất nhớ rõ những lời của anh, phát hiện mình trước sau không hề hận anh, thay vào đó là luôn da diết nhớ thương anh …. Giờ đây, so tay nghề thì tôi cũng không kém anh là mấy.
Khi tôi về lại nhà trọ trống rỗng, lúc đầu thật sự rất cô đơn và sợ hãi. Vài lần muốn gọi điện tìm Bạch Dực, nhưng lần nào cũng không có người nghe, sau lại thành số không có thật. Điều này làm lòng tôi lạnh buốt. Tiếp theo là người nhà đến tìm tôi, Lục tử nói dong nói dài, kể chuyện dẫn tôi đi A Ni Mã Khanh ẹ tôi nghe. Cậu ta cứ lải nhải đầy cả tai, muốn tôi về lại Thượng Hải, nói tôi ở ngoài sớm muộn gì cũng đem mạng mình ra đùa cho xong đời. Tôi vốn muốn chờ Bạch Dực trở về nên đã bỏ lỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338906/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.