Vài lần tôi cũng tìm Bạch Dực, hỏi anh mấy chuyện về ký ức này. Anh lần nào cũng như muốn nói rồi lại thôi, cứ mập mờ nửa nói nửa giấu. Nhưng ít ra anh không hề che giấu chuyện Hà Bá điện và Phùng Di nhân, thậm chí có một số việc còn giải thích rõ cho tôi. Bất quá khi hỏi anh Canh Thìn và Xuyên Hậu có quan hệ gì, anh luôn vô cùng trầm mặc, chính xác là không muốn nói thêm câu nào. Tôi không biết anh thực sự không nhớ rõ hay cố tình phân ra với tôi như vậy. Sau cùng, tôi lại hỏi chúng tôi rốt cuộc là thứ gì, tồn tại trong khoảng thời gian nào, anh nói: “Vậy cậu ình là gì, nếu cậu nghĩ mình còn sống, vậy thì tiếp tục là An Tung chấp nhận bản mệnh sống sót, vì chính cậu, vì cha mẹ cậu, vì tất cả những gì cậu muốn. Nếu cậu phủ định…. Vậy hãy tồn tại với thân phận Xuyên Hậu. Tất cả đều do cậu quyết định. Người khác không có quyền xen vào.”
Tôi không cách nào nói tiếp được, bởi Bạch Dực nói không sai, tôi vẫn mang tính cách của An Tung như cũ, nhưng trong tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi như một cá thể mới xa lạ, khẩu vị trước đây, hay thậm chí là sinh hoạt, thói quen đều không như xưa nữa. Trước đây tôi hay bạ đâu ngủ đấy, giờ thật giống động vật rúc lại ở một góc giường, cũng không thể ăn cay và bánh kem được. Giải thích cho chuyện này hẳn là người Trung Nguyên thời viễn cổ chưa có trồng được ớt, nên không thể nào tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338905/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.