Nói xong cậu vươn tay, tôi nhận ra đó là một khúc xương. Nếu không tận mắt thấy Lục tử lành lặn, tôi còn tưởng khúc xương kia được lấy từ người cậu xuống chứ. Nhìn kỹ thêm một chút, hình như đã lâu lắm rồi, trên đó còn dính chất đen đen chẳng biết là gì. Cậu ta dùng tay xoa xoa nói: “Rất có thể là máu. Trong đó nhiều xương lắm, may mà mình ngã sát mép đỉnh, nếu rơi vào giữa chắc đã bị xuyên thủng rồi. Coi như lớn mạng! Bất quá hẳn đã có rất nhiều sinh vật bị ném vào, khả năng cao nhất là người đấy!”
Tôi nghi hoặc hỏi: “Cuối cùng thì nơi này là chỗ quái nào? Chu Văn vương không phải là thiên cổ minh đế sao? Bày nhiều trò quái dị như vậy để làm gì?”
Lục tử lắc đầu nói: “Mình nào có biết. Mình học giám định cũng lâu lắm rồi, dù gì cũng không bằng nghiên cứu lịch sử. Mà các cậu có thấy Tào Dương và ông chủ Triệu không?”
Bạch Dực nói: “Hẳn đã dữ nhiều lành ít. Lão già yếu sức, chắc bị rơi lại phía sau.”
Tôi nhăn mặt lắc đầu, nói: “Sẽ không đâu, lão ta không thường đâu. Có thể dẫn chúng ta đến tận đây, tuyệt sẽ không mất mạng đơn giản như thế. Chúng ta giờ không biết đang ở đâu, tay của Lục tử lại như thế. Có nên đi tiếp đến chính điện không, các người biểu quyết thử xem.”
Lục tử muốn mở miệng, nhưng lại nhìn qua Bạch Dực, ý bảo anh tự quyết định. Bạch Dực trầm ngâm vài giây, nói: “Tình cảnh của chúng ta giờ thật tiến lùi chẳng xong.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338894/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.