Bọn họ quay đầu lại ngơ ngác nhìn tôi. Mắt tôi tràn đầy buồn đau như vừa bị phanh phui lỗi lầm. Lòng nhất thời rơi vào vực sâu lạnh lẽo. Lặng yên vô cùng, các gương mặt kia thể hiện đầy đủ biểu cảm với những sắc màu khác nhau. Lục tử thở dài một hơi nhìn tôi bằng ánh mắt giật mình và choáng váng. Điều này làm tôi có hơi dao động. Vì ánh mắt kia chính là của Lục tử trong quá khứ, đầy ranh mãnh láo xượt. Nhưng tâm tình tuyệt vọng u ám hòa cùng hơi thở nặng nề này chẳng thể nào vơi được. Tôi run run dùng tay sờ sờ cổ mình. Nó run quá sức tưởng tượng, vốn chẳng thể lần ra mạch đập. Nói chung tôi tâm trí tôi đã vỡ vụn, thậm chí còn thấy có chút buồn cười khi nghĩ mọi chuyện thật điên cuồng thái quá. Mới vài tiếng trước thôi, tôi cứ tưởng mình chẳng hề sợ chết, giờ lại như bị tâm thần. Lòng tôi thầm thở than, nói: Thì ra sống và chết lại không rõ ràng và đáng sợ đến thế. Tất cả mọi chuyện từ trước giờ đều cuồn cuộn chảy trong đầu tôi. Nó giống một cánh quạt xoay tròn, vĩnh viễn không bao giờ dừng. Dù gì cũng phải xác nhận cho rõ. Bọn Lục tử nhìn tôi đầy nghi hoặc. Thậm chí Tào Dương còn cho rằng tôi bị điên, rồi cầm súng nhắm ngay vào ngực tôi. Tôi lắc lắc đầu, Lục tử đè vai tôi xuống thật lâu, không biết nói gì về sự kinh hoảng của tôi. Tôi bất đắc dĩ đẩy cậu ta ra, vỗ vỗ trán xong lại mỉm cười. Sợ hãi cùng bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338893/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.