Dù gì thì tôi vẫn kiên trì tìm tòi về chuyện sơn hà cửu đỉnh, xem thử ẩn sau nó có những gì. Vì sao các đế quân ở những triều đại tiếp theo lại ko thuận theo mà bỏ qua cho chú đỉnh? Chẳng lẽ bọn họ ko biết Chu Văn Vương đã đập bễ những đỉnh đó rồi hay sao? Mấy chuyện như thế này cứ liên tục kéo dài trong cả mấy ngàn năm, nào phải là trò gì hay ho đâu? Tại sao bọn Lục Tử thà chết cũng ko chịu nói bí mật của Huyền Hoàng Bích? Tôi đang vò đầu bức tóc thì Bạch Dực gõ cửa, ý bảo có thể ăn chiều được rồi. Giờ đây, đến phiên tôi tra tư liệu bất kể ngày đêm. Ngoài việc đi dạy, nếu ko phải mệt rũ người thì đều vùi đầu vào đó. Nhưng tra tới tra lui đều có vài tin thôi, cũng chẳng bước thêm được chút nào cả. Điều này khiến tôi vô cùng buồn bực.
Tôi nhanh chóng dùng bàn phím gõ vài từ cuối cùng, sau đó cũng bỏ ra ăn cơm. Tôi bước ra ngoài, dụi dụi mắt. Gần đây chắc đã vận dụng quá độ nên mắt có chút lờ mờ, xem ra đã đến lúc đeo kính rồi. Bạch Dực chỉ chỉ vào nồi cơm điện ý bảo tôi tự xới cơm ình. Lúc đầu tôi còn nói cho anh biết mình đang tìm hiểu cái gì, nhưng sau thì im hẳn, tư liệu chẳng nhiều nhặn gì để có thể bàn bạc. Chúng tôi nói mãi thành nhàm chẳng có gì nổi bật cả, giờ đây khi cả hai cùng dùng cơm cũng ko bàn về chuyện sơn hà cửu đỉnh nữa.
Lục Tử sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338872/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.