Cứ như vậy, tôi lo lắng hoang mang được vài ngày. Lại vùi đầu vào tra xét tư liệu, nhưng chẳng tìm được gì chi tiết hơn cả. Vì được cho 1 số tiền lớn nên định ăn chơi vài ngày, nhưng lúc này Bạch Dực đột nhiên muốn chuyển nhà. Tôi bất ngờ đến ngơ ngẩn cả người. Bất quá anh vừa nói tôi liền hiểu. Hai gã đàn ông ở chung trong 1 căn phòng ký túc xá túc nhỏ xíu thế này thật ko thoải mái chút nào. Nếu dư dã một chút, đổi căn nhà rộng rãi hơn cũng tốt mà. Thật ra trước mắt chúng tôi cũng có một căn, coi như là trọ lại ngôi nhà mà cô Lỗ đã để lại đi. Nhà cô vắng vẽ quanh năm, chẳng có người nào dọn đến ở cả. Ai cũng lo sợ sẽ phạm phải thứ gì đó, nên căn nhà này bỗng chốc liền vang danh là nhà ma. Mà lúc cô Lỗ rời đi, cũng đã ngõ ý là nhà này chúng tôi có thể đến ở bất cứ lúc nào. Coi như cám ơn sự giúp đỡ của của chúng tôi ấy mà. Bạch Dực tìm được những giấy tờ liên quan, lo liệu phía trường học và những việc linh tinh khác. Vì nơi kia vẫn còn trong hợp đồng với cô Lỗ nên chúng tôi vẫn có thể thuê lại để ở. Nói cách khác, chỉ cần cô Lỗ ko đến đòi nhà, chúng tôi liền muốn ở bao lâu thì ở. Giữa cái thành phố mà tiền thuê phòng đều ở mức giá trên trời, mỗi m2 là cả đống tiền chứ chẳng chơi, thì chỗ đó thật nằm mơ cũng chưa chắc có.
Bạch Dực nói rất có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338871/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.