Bạch Nguyệt Linh suy nghĩ một chút rồi nói: “…Trông cậu lúc đó cũng kỳ quặc lắm, không bình thường như lúc này…”
Tôi ngờ nghệch nhìn chị hồi lâu, đột nhiên nghĩ ra một việc, vội vàng kéo Lục Tử lại khẩn thiết nói: “Người anh em, cậu giúp tôi một việc với, mau mau đi hỏi thăm lai lịch của bà lão kia, xem bà ta có phải là người từ nơi khác đến đây không! Biết rồi thì lập tức gọi điện thoại cho tôi biết nhé!”
Tôi lại nhìn sang Bạch Nguyệt Linh, cuối cùng cũng có cảm giác như mọi chuyện dần dần sáng tỏ hơn, tuy nhiên vẫn cần phải chứng minh lại. Tôi có hơi kích động quay sang Bạch Nguyệt Linh nói: “Chị Nguyệt Linh, chị mang các cô bé tới chỗ khác ở tạm đi. Nếu em không nhầm thì chỉ cần rời khỏi chỗ này là mọi người an toàn ngay.”
Bạch Nguyệt Linh vẫn áy náy lo lắng cho Bạch Dực và Tiểu Nghiên, lòng tôi cũng sốt ruột không kém, nhưng lúc này có gấp cũng không làm được chuyện gì, chi bằng trước tiên đi kiểm tra lại giả thiết vừa nảy ra trong đầu cái đã. Tôi vỗ vỗ nhẹ vai chị: “Chị yên tâm đi, em sẽ tìm được bọn họ.”
Vì thế mọi người chạy như chạy giặc ra khỏi nhà, cuối cùng chỉ còn một mình tôi ở lại. Kỳ thực tôi cũng không biết làm thế này có đúng không, nhưng chỉ cần mọi người rời khỏi đây an toàn, thì tôi cũng sẽ không còn phải lo lắng vướng bận cho ai khác nữa. Trong lòng tôi lúc này cực kỳ bình tĩnh, hay phải nói đúng hơn, là tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338856/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.