Tôi không ngăn cản anh ta, mà thực ra cũng không biết phải mở miệng nói gì. Tất cả những chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, đầu óc tôi lúc này trắng xóa, chẳng suy nghĩ được cái gì cả. Cho đến khi nghe tiếng Bạch Dực đóng cửa lại sau lưng một cái “cạch”, tôi mới sực tỉnh nhận ra anh ta đã đi ra ngoài. Lục Tử vẫn nhắm mắt ngáy khò khò, không biết trời trăng mây gió gì, nhưng cũng may, may mà hắn ngủ như chết, nếu không để hắn nhìn thấy bộ dạng tôi lúc này chẳng biết sẽ bị trêu chọc tới mức nào nữa. Tôi mệt mỏi ngã người xuống gối, trên cổ lộ ra cái bùa Bạch Dực đeo cho ban sáng. Chẳng lẽ căn nhà này thực sự có ma như lời bà lão họ Trương đã nói lúc chiều ư? Người con gái đứng bên cửa sổ ban nãy là nàng thiếp thời nhà Thanh? Nhớ lại… lúc nãy giả như Bạch Dực không tự tỉnh lại thì… chắc tôi cuối cùng cũng sẽ không chống cự được… Tôi vội vàng tự tát mình mấy cái, thầm rủa bản thân không ra gì.
Tiếng mưa rơi bên ngoài càng lúc càng lớn, trong căn phòng vắng lặng ngoại trừ tiếng mưa ầm ù cũng chỉ còn tiếng kéo gỗ của Lục Tử. Gian nhà cũ nát càng lúc càng ẩm thấp, tỏa ra một mùi hôi mốc nghèn nghẹt. Đang khi còn đang suy nghĩ vẩn vơ, đỏ mặt tía tai đầu óc mông lung, chợt bên ngoài vang lên tiếng đập cửa khẩn thiết, ngay cả Lục Tử ngủ như lợn chết mà cũng bị đánh thức. Tôi hấp tấp trở dậy chỉnh lại y phục lộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338855/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.